“Ngày tôi hiểu vì sao mình luôn đứng trước tủ đồ rất lâu”
Chủ nhật, cả nhà lại tụ họp ở nhà ngoại.
Tôi đứng trước tủ quần áo quen thuộc –
vẫn những món đó, nhưng lại không biết mặc gì.
Chồng tôi thì nhanh lắm.
Áo sơ mi, quần tối màu.
Chồng từng nói:
“Mặc sao cho gọn, cho xong việc là được.”
Ba chưa bao giờ than không có đồ mặc.
Chị tôi thì khác.
Có ngày chị mặc váy hoa, có ngày chỉ mặc đồ rộng.
Tôi hỏi:
“Sao hôm nay chị không mặc cái đẹp hơn?”
chị cười:
“Hôm nay chị mệt.”
Lúc đó tôi mới hiểu:
Không phải ai cũng mặc vì đẹp.
Có người mặc để dễ chịu với chính mình.
Cô Hai – người mà tôi luôn nghĩ là “mặc rất đúng” –
luôn chỉnh chu, luôn gọn gàng.
Cô bảo:
“Ăn mặc cho người ta tin.”
Quần áo của cô giống như một bộ giáp.
Nhờ nó, cô tự tin bước ra ngoài đời.
Cháu lớn thì chẳng giống ai.
Áo ôm Y2K, quần nhiều túi, màu sắc lạ.
Dì nói:
“Con mặc vậy vì con thấy là mình.”
Không cần hợp ai cả.
Con gái tôi, 7 tuổi, mở tủ chọn váy cầu vồng.
Nó xoay vòng, cười rất tươi:
“Con thích cái này.”
Không đắn đo.
Không nghi ngờ bản thân.
Còn tôi?
Tôi đứng đó.
Giữa rất nhiều quần áo.
Nhưng không thấy mình trong đó.
Tôi từng nghĩ:
- Mình không có gu.
- Mình khó mặc.
- Mình không hợp đồ đẹp.
Cho đến khi tôi hiểu ra một điều rất đơn giản:
Mỗi người trong gia đình tôi mặc vì một lý do khác nhau.
Nhưng chưa ai từng giúp tôi tìm ra lý do của chính mình.
Tôi tìm để:
- Hiểu vì sao có ngày tôi chỉ muốn mặc đồ rộng
- Hiểu vì sao tôi cần chỉnh chu khi đi làm, nhưng lại không muốn quá cứng
- Hiểu vì sao tôi thích đẹp, nhưng sợ nổi bật
Có thể bạn cũng giống tôi
Bạn không khó mặc.
Bạn chỉ đang:
- Mang quá nhiều vai trò trong một ngày
- Mặc theo thói quen
- Chưa từng được ai lắng nghe cách bạn muốn sống
Nếu bạn đọc đến đây và thấy mình trong đó,
có lẽ đã đến lúc bạn cần một người hiểu bạn hơn.
Một stylist tốt không nói:
“Bạn nên mặc gì.”
Mà hỏi:
“Bạn đang sống, muốn sống thế nào, để tôi giúp bạn mặc cho đúng.”
